CHƯƠNG SÁU – ĐỜI SỐNG THIÊNG LIÊNG
Tiếng thì thầm nhỏ bé
Tôi thường xuyên tự hỏi tại sao mình lại luôn nôn nóng muốn làm xong việc gì đó, gặp ai đó, hoàn thành một công việc nào đó, trong khi tôi thừa biết rằng chỉ một tháng hay thậm chí một tuần sau, tôi sẽ hoàn toàn quên mất điều mà lúc ấy tôi tưởng là khẩn cấp. Có vẻ như tôi chia sẻ sự bồn chồn ấy với rất nhiều người khác.
Gần đây tôi đứng ở góc đường Bloor và Yonge ở trung tâm Toronto. Tôi thấy một chàng trai trẻ băng qua đường trong khi đèn đã chuyển sang đỏ. Anh ta suýt bị xe tông. Trong khi đó, hàng trăm người di chuyển theo mọi hướng. Hầu hết gương mặt đều căng thẳng, nghiêm nghị, và chẳng ai chào hỏi ai. Tất cả đều mải mê trong những suy nghĩ riêng, cố gắng đến một mục tiêu nào đó không ai biết. Hàng dài xe hơi và xe tải băng qua ngã tư hoặc rẽ trái, rẽ phải giữa đám đông người đi bộ.
Tôi tự hỏi: “Điều gì đang diễn ra trong tâm trí của tất cả những người này? Họ đang cố làm gì, họ đang hy vọng điều gì, điều gì đang thúc đẩy họ?” Khi đứng giữa ngã tư đông đúc ấy, tôi ước gì mình có thể nghe lén được những suy nghĩ bên trong của họ. Nhưng rồi tôi sớm nhận ra rằng mình không cần phải tò mò đến vậy. Sự bồn chồn của tôi có lẽ cũng chẳng khác gì sự bồn chồn của tất cả những người quanh tôi!
Tại sao lại khó đến thế để tĩnh lặng, để lắng nghe Thiên Chúa nói với tôi về ý nghĩa cuộc đời mình? Có phải vì tôi không tin Chúa? Có phải vì tôi chưa biết Chúa? Có phải vì tôi tự hỏi không biết Chúa có thật sự hiện diện với tôi không? Có phải vì tôi sợ Chúa? Có phải vì mọi sự khác đều thực hơn Chúa đối với tôi? Hay có phải vì tận sâu thẳm, tôi không tin rằng Chúa quan tâm đến những gì đang xảy ra tại góc đường Yonge và Bloor?
Thế nhưng vẫn có một giọng nói — ngay tại nơi trung tâm Toronto này: “Hỡi tất cả những ai đang vất vả và gánh nặng, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho các con được nghỉ ngơi. Hãy mang lấy ách của Ta và học với Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng, và các con sẽ tìm được sự nghỉ ngơi cho linh hồn mình. Vì ách của Ta êm ái, và gánh của Ta nhẹ nhàng” (Mt 11,28–30).
Liệu tôi có thể tin tưởng và đi theo tiếng nói ấy không? Đó không phải là một giọng nói lớn tiếng, và thường bị nhấn chìm bởi tiếng ồn của phố thị. Nhưng khi tôi lắng nghe cách chăm chú, tôi sẽ nghe được giọng nói ấy hết lần này đến lần khác và nhận ra đó chính là tiếng nói đang vang lên nơi sâu thẳm nhất của con tim mình.
* Henri J. M. Nouwen – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

