Chương VII – CẦU NGUYỆN
Một lần, cách đây khá nhiều năm, tôi có cơ hội được gặp Mẹ Têrêsa thành Calcutta. Lúc ấy tôi đang vật lộn với nhiều điều trong cuộc sống và quyết định nhân dịp này hỏi ý kiến Mẹ Têrêsa. Ngay khi chúng tôi vừa ngồi xuống, tôi bắt đầu giải bày tất cả những vấn đề và khó khăn của mình – cố gắng thuyết phục Mẹ thấy mọi sự của tôi thật phức tạp biết bao! Sau mười phút giải thích dài dòng, cuối cùng tôi ngưng nói, Mẹ Têrêsa lặng lẽ nhìn tôi và nói: “À, khi mỗi ngày con dành một giờ để tôn thờ Chúa của con và không bao giờ làm điều gì mà con biết là sai… con sẽ ổn thôi!”
Khi Mẹ nói câu này, tôi chợt nhận ra Mẹ đã chọc thủng quả bóng than vãn phức tạp của tôi và chỉ cho tôi thấy một nơi vượt xa bản thân mình – nơi có sự chữa lành thật sự. Thật ra tôi quá đỗi kinh ngạc trước câu trả lời ấy đến nỗi không còn muốn hay cần tiếp tục cuộc trò chuyện nữa. Nhiều người đang chờ bên ngoài để được gặp Mẹ chắc chắn sẽ tận dụng thời gian của Mẹ tốt hơn tôi. Vì thế tôi cảm ơn Mẹ rồi ra về. Vài lời ngắn gọn của Mẹ đã khắc sâu vào tim và trí tôi, và còn đến tận hôm nay. Tôi không hề mong đợi những lời ấy, nhưng với sự trực tiếp và đơn sơ, chúng xuyên thấu vào tận tâm can tôi. Tôi biết Mẹ đã nói sự thật, và tôi có cả phần đời còn lại để sống theo điều ấy.
Khi suy niệm về cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng quyết định này, tôi nhận ra rằng mình đã đặt câu hỏi từ dưới thấp và Mẹ đã trả lời từ trên cao. Lúc đầu, câu trả lời của Mẹ có vẻ không ăn nhập với câu hỏi của tôi, nhưng rồi tôi bắt đầu thấy câu trả lời ấy đến từ nơi của Thiên Chúa chứ không từ chỗ than phiền của tôi. Phần lớn thời gian, chúng ta thường đáp lại những câu hỏi từ dưới thấp bằng những câu trả lời từ dưới thấp. Kết quả là có thêm nhiều câu hỏi và câu trả lời hơn, và thường là thêm nhiều rối rắm hơn.
Câu trả lời của Mẹ Têrêsa như một tia chớp lóe sáng trong bóng tối của tôi. Tôi bỗng biết rõ sự thật về chính mình.
* Henri J. M. Nouwen – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

