Đời sống trắc ẩn là đời sống đi xuống thấp! Trong một xã hội mà thăng tiến là chuẩn mực, thì đi xuống thấp không những bị ngăn cản mà còn bị xem là dại dột, không lành mạnh, thậm chí là ngu xuẩn. Ai sẽ tự nguyện chọn một công việc lương thấp khi có công việc lương cao? Ai sẽ chọn sự nghèo khó khi giàu có trong tầm tay? Ai sẽ chọn một chỗ ẩn khuất khi có thể có một chỗ dưới ánh đèn sân khấu? Ai sẽ chọn ở bên một người đang rất cần khi cùng lúc có thể giúp được nhiều người? Ai sẽ chọn rút vào một nơi cô tịch cầu nguyện khi có biết bao đòi hỏi cấp bách tứ phía?
Cả đời tôi được vây quanh bởi những lời khích lệ thiện chí để đi “lên cao hơn,” và lý lẽ được dùng nhiều nhất là: “Anh có thể làm được biết bao điều tốt lành ở đó, cho biết bao người.”
Nhưng những tiếng gọi thúc giục tôi thăng tiến hoàn toàn vắng bóng trong Tin Mừng. Chúa Giêsu nói: “Ai yêu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời” (Ga 12:25). Ngài cũng nói: “Nếu anh em không trở nên như trẻ nhỏ, anh em sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 18:3). Cuối cùng Ngài nói: “Anh em biết rằng thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em; ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em, cũng như Con Người đến không phải để được phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mt 20:25-28).
Đây chính là con đường đi xuống thấp, con đường hạ mình của Chúa Giêsu. Đó là con đường tiến về phía người nghèo, người đau khổ, người bị gạt ra bên lề, tù nhân, người tị nạn, cô đơn, đói khát, hấp hối, bị tra tấn, vô gia cư – tiến về phía tất cả những ai đang kêu xin lòng trắc ẩn. Họ có gì để trao lại? Không phải là thành công, danh tiếng hay quyền lực, mà là niềm vui và sự bình an của những người con Thiên Chúa.
* Henri J. M. Nouwen – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

