close

04. LÒNG TRẮC ẨN – MÓN QUÀ BÍ MẬT CỦA LÒNG TRẮC ẨN

Ngày đăng: 07/11/2025 Lượt xem: 308 Chuyên mục: HENRI J.M. NOUWEN
arjun lama AN1gitNi0rI unsplash

Việc đi xuống thấp, tiến về phía những người đau khổ và chia sẻ nỗi đau của họ, thoạt nghe dường như mang tính khổ dâm hay thậm chí bệnh hoạn. Có niềm vui nào trong việc liên đới với người nghèo, người bệnh tật, người hấp hối không? Có niềm vui nào trong lòng trắc ẩn không?

Những con người như Thánh Phanxicô Assisi, Charles de Foucauld, Mahatma Gandhi, Albert Schweitzer, Dorothy Day và nhiều người khác hoàn toàn không phải là những người khổ dâm hay bệnh hoạn. Họ đều tỏa ra niềm vui. Rõ ràng đây là một niềm vui mà thế giới chúng ta hầu như không biết đến. Theo những gì truyền thông nói với chúng ta, niềm vui phải đến từ thành công, danh tiếng và quyền lực, mặc dù những người có tất cả những điều đó thường lại nặng nề tâm hồn, thậm chí rơi vào trầm cảm.

Niềm vui mà lòng trắc ẩn mang lại là một trong những bí mật được giữ kín nhất của nhân loại. Đó là bí mật mà chỉ rất ít người biết, một bí mật phải được khám phá lại hết lần này đến lần khác.

Tôi đã có đôi lần thoáng thấy niềm vui ấy. Khi tôi đến Daybreak – một cộng đoàn có những người khuyết tật trí tuệ – tôi được yêu cầu dành vài giờ với Adam, một thành viên khuyết tật trong cộng đoàn. Mỗi sáng, tôi phải đánh thức anh dậy, tắm rửa cho anh, cạo râu, chải răng, chải tóc, mặc quần áo cho anh, đưa anh đến bếp, cho anh ăn sáng và dẫn anh đến nơi anh dành thời gian trong ngày. Trong vài tuần đầu, tôi hầu như chỉ biết sợ hãi, luôn lo lắng rằng mình sẽ làm điều gì đó sai hoặc anh sẽ bị co giật động kinh. Nhưng dần dần tôi thư giãn và bắt đầu tận hưởng thói quen hằng ngày của chúng tôi. Khi các tuần trôi qua, tôi nhận ra mình đã mong chờ hai giờ với Adam biết bao. Mỗi khi nghĩ đến anh trong ngày, tôi cảm thấy lòng tràn đầy biết ơn vì có anh làm bạn. Dù anh không nói được hay thậm chí không thể tỏ dấu hiệu nhận biết, giữa chúng tôi có một tình yêu thật sự. Thời gian bên Adam đã trở thành khoảng thời gian quý giá nhất trong ngày của tôi. Khi một người bạn đến thăm hỏi tôi: “Anh không thể dùng thời gian của mình tốt hơn sao, thay vì làm việc với người khuyết tật này? Chẳng lẽ để làm công việc như thế mà anh phải học hành bao nhiêu năm?” – tôi chợt nhận ra rằng tôi không thể giải thích cho anh ấy hiểu niềm vui mà Adam đem lại cho tôi. Anh ấy phải tự mình khám phá ra điều đó.

Niềm vui là món quà bí mật của lòng trắc ẩn. Chúng ta cứ hay quên nó và vô tình tìm kiếm ở nơi khác. Nhưng mỗi khi ta quay trở lại nơi có nỗi đau, ta lại thoáng thấy niềm vui không thuộc về thế gian này.

* Henri J. M. Nouwen – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x