Bỏ cha mẹ, anh chị em vì Chúa Giêsu là một hành trình trọn đời. Chúng ta dần dần mới nhận ra mình vẫn bám chặt cả những trải nghiệm tích cực lẫn tiêu cực của tuổi thơ, và việc rời bỏ tất cả để sống tự do thực sự không hề dễ dàng. Rời “nhà,” dù đó là một mái ấm tốt đẹp hay không, vẫn là một trong những thử thách thiêng liêng lớn nhất đời ta.
Tôi đã rời gia đình và quê hương hơn hai mươi năm thì mới thực sự nhận ra mình vẫn cố sống theo kỳ vọng của cha mẹ. Tôi sững sờ khi khám phá ra rằng nhiều thói quen làm việc, quyết định nghề nghiệp, chọn lựa cuộc sống của mình vẫn bắt nguồn từ mong muốn làm hài lòng gia đình. Tôi vẫn muốn trở thành người con, người anh em mà họ tự hào. Khi thấy điều này nơi bản thân, tôi cũng bắt đầu thấy nó nơi nhiều bạn bè: có người dù đã có con trưởng thành vẫn đau khổ vì từng bị cha mẹ từ chối; có người dù sự nghiệp lẫy lừng, nhận nhiều giải thưởng, vẫn thầm hy vọng một ngày nào đó cha mẹ sẽ công nhận mình; có người gặp thất bại trong các mối quan hệ hay công việc, vẫn đổ lỗi cho cha mẹ.
Càng lớn tuổi, ta càng nhận ra những sợi dây vô hình gắn kết ta với những người đã định hình cuộc đời ta thuở ban đầu.
Chúa Giêsu muốn giải thoát ta, giải thoát khỏi mọi sự và mọi người ngăn cản ta bước theo tiếng gọi sâu xa nhất và cảm nhận được tình yêu vô điều kiện của Thiên Chúa. Để đạt tới sự tự do này, ta phải không ngừng rời bỏ cha mẹ, anh chị em và dám theo Người, cả ở những nơi ta không muốn đến.
* Henri J. M. Nouwen (Ở đây và bây giờ)
* Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

