Hôn nhân là một cách để trở thành chứng nhân sống động của tình yêu trung tín của Thiên Chúa. Khi một người nam và một người nữ quyết định sống đời hôn nhân theo cách này, mối tương quan của họ mang một ý nghĩa hoàn toàn mới mẻ. Tình yêu của họ dành cho nhau – bất kể nội dung cảm xúc ra sao – trở thành một biểu hiện của việc họ sống môn đệ Đức Giêsu; do đó, mối quan tâm chính của họ là sống ơn gọi môn đệ ấy như một đôi bạn.
Đối với nhiều người, môn đệ là một chuyện cá nhân hay thậm chí riêng tư. Họ nói: “Tôn giáo là chuyện riêng của tôi. Tôi không muốn bị ai làm phiền trong việc thực hành tôn giáo của mình, và tôi cũng sẽ không làm phiền ai trong việc đó.” Thái độ này thậm chí len lỏi vào cả sự thân mật của hôn nhân. Một người chồng nói: “Tôn giáo của vợ tôi là chuyện riêng của cô ấy.” Một người vợ nói: “Tôi để chồng mình hoàn toàn tự do trong vấn đề tôn giáo.” Nhưng đó không phải là sống đời môn đệ cùng nhau. Nhìn từ trên cao, hôn nhân là Thiên Chúa tạo nên một sự hiệp thông mới giữa hai người, để qua sự hiệp thông hữu hình và cụ thể đó, một dấu chỉ mới xuất hiện trong thế giới để hướng con người về tình yêu của Thiên Chúa.
Khi hai người cam kết sống đời với nhau, một thực tại mới xuất hiện. “Họ trở nên một xương một thịt,” Đức Giêsu nói. Điều đó có nghĩa là sự hiệp nhất của họ tạo nên một không gian thánh thiêng mới. Nhiều mối tương quan giống như những ngón tay đan chặt vào nhau. Hai người bám víu vào nhau như hai bàn tay đan chặt vì sợ hãi. Họ kết nối vì họ không thể sống sót nếu tách rời. Nhưng khi bám chặt như thế, họ cũng nhận ra rằng họ không thể xóa đi nỗi cô đơn của nhau. Và chính lúc đó ma sát nảy sinh và căng thẳng tăng lên. Nhiều khi tan vỡ là kết cục cuối cùng.
Nhưng Thiên Chúa kêu gọi người nam và người nữ bước vào một mối tương quan khác. Đó là một mối tương quan giống như hai bàn tay chắp lại trong một cử chỉ cầu nguyện. Các đầu ngón tay chạm nhau, nhưng hai bàn tay có thể tạo nên một khoảng không, như một túp lều nhỏ. Khoảng không này là khoảng không được tạo nên bởi tình yêu, không phải bởi nỗi sợ. Hôn nhân là tạo ra một khoảng không mới, rộng mở, nơi tình yêu Thiên Chúa có thể được bày tỏ cho “người khách lạ”: đứa trẻ, người bạn, người khách đến thăm.
Hôn nhân như thế trở thành chứng tá cho khát vọng của Thiên Chúa muốn ở giữa chúng ta như một người bạn trung tín.
* Henri J. M. Nouwen (Ở đây và bây giờ)
* Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

