Bạn tiếp tục đấu tranh để nhìn thấy sự thật của chính mình. Khi những người biết rõ trái tim bạn và yêu thương bạn tha thiết nói rằng bạn là con của Thiên Chúa, rằng Thiên Chúa đã bước sâu vào bản thể bạn, và rằng bạn đang trao tặng nhiều điều của Thiên Chúa cho người khác, bạn lại nghe những tuyên bố này như những lời khích lệ xã giao. Bạn không tin rằng những người này thực sự nhìn thấy những gì họ đang nói.
Bạn phải bắt đầu nhìn bản thân như những người bạn chân thật nhìn bạn. Chừng nào bạn còn mù quáng trước sự thật của chính mình, bạn vẫn tiếp tục tự hạ thấp mình và coi mọi người khác là tốt hơn, thánh thiện hơn và được yêu thương nhiều hơn bạn. Bạn ngưỡng mộ tất cả những người mà bạn thấy nơi họ sự tốt lành, vẻ đẹp và tình yêu bởi vì bạn không thấy bất kỳ phẩm chất nào trong số đó nơi chính mình. Kết quả là, bạn bắt đầu dựa dẫm vào người khác mà không nhận ra rằng bạn có mọi thứ mình cần để đứng trên đôi chân của chính mình.
Tuy nhiên, bạn không thể ép buộc mọi thứ. Bạn không thể bắt mình nhìn thấy những gì người khác thấy. Bạn không thể hoàn toàn khẳng định bản thân khi những phần trong bạn vẫn còn ương ngạnh. Bạn phải thừa nhận nơi bạn đang đứng và khẳng định nơi đó. Bạn phải sẵn sàng sống sự cô đơn, sự không trọn vẹn, sự thiếu nhập thể hoàn toàn của mình một cách không sợ hãi, và tin rằng Thiên Chúa sẽ ban cho bạn những con người để tiếp tục chỉ cho bạn thấy sự thật về con người bạn.
* Henri J.M. Nouwen – Tiếng nói từ nội tâm
* Bản dịch: Nhóm Tủ sách Công Giáo

