close

PHẢN BỘI NGƯỜI ĐÃ TIN CẬY BẠN LÀ MỘT SỰ BẤT NHÂN…

Ngày đăng: 26/11/2024 Lượt xem: 578 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
road trip with raj cbKur5I60A unsplash

Có một sự thánh thiêng sâu sắc trong sự yếu đuối mà chúng ta thường bỏ qua. Khi ai đó mở lòng với bạn, để bạn thấy được những nỗi đau, những khó khăn và sợ hãi của họ, đó là lúc họ trao cho bạn một phần sâu kín và mỏng manh nhất của tâm hồn họ. Họ đang nói: “Tôi tin bạn.” Phản bội niềm tin đó, làm tổn thương sự yếu đuối của họ, không chỉ là một sự thiếu lòng trắc ẩn; đó còn là một sự thất bại về nhân tính.

Khi ai đó chia sẻ nỗi đau của họ, họ đang mời bạn bước vào một không gian thánh thiêng. Hãy nhớ lại hình ảnh ông Môsê đứng trước bụi cây đang cháy. Thiên Chúa đã phán: “Hãy cởi dép ra, vì nơi ngươi đang đứng là đất thánh” (Xh 3,5). Tương tự, khi ai đó chia sẻ nỗi khổ tâm của họ, bạn cũng cần “cởi bỏ đôi dép” tượng trưng cho sự phán xét, kiêu ngạo hay xao nhãng, và bước vào không gian thánh thiêng ấy với sự khiêm nhường và tôn kính. Sự mở lòng của họ không phải là lời mời để bạn chỉ trích hay bàn tán, mà là một lời kêu gọi bạn lắng nghe, quan tâm và hiện diện.

Trong những giây phút yếu đuối nhất, con người cần một chỗ dựa. Họ cần ai đó không lợi dụng sự yếu đuối của họ, không biến nỗi đau của họ thành trò cười hay bàn tán. Như sách Châm Ngôn nhắc nhở: “Bạn hữu thương mến mọi thời, và anh em sinh ra để giúp đỡ lúc hoạn nạn” (Cn 17,17). Khi ai đó tin tưởng bạn, trao trái tim họ cho bạn, bạn đang cầm giữ trong tay một điều vô cùng quý giá. Niềm tin ấy không chỉ là trách nhiệm, mà còn là một vinh dự. Họ đang nói với bạn: “Tôi không thể làm điều này một mình. Tôi cần bạn.”

Phản bội niềm tin đó, dù là qua việc bàn tán, thờ ơ hay cố ý làm tổn thương, chẳng khác gì đâm vào một vết thương vốn đã rỉ máu. Đó là bẻ gãy một người vốn đã tan vỡ.

Sức mạnh thật sự nằm ở sự khiêm nhường. Khi ai đó yếu đuối trước bạn, vai trò của bạn không phải là sửa chữa họ hay giảng dạy họ, mà là đồng hành cùng họ. Hãy tử tế, vì bạn không biết hết những gì họ đang chịu đựng. C.S. Lewis từng viết: “Yêu thương nghĩa là chấp nhận sự tổn thương.” Khi mở lòng trước nỗi đau của người khác, bạn chấp nhận sẽ bị ảnh hưởng bởi nỗi đau ấy. Nhưng đó chính là cái giá của lòng trắc ẩn đích thực. Đôi khi, tất cả những gì họ cần chỉ là sự hiện diện của bạn, một đôi tai biết lắng nghe, và sự bảo đảm rằng họ không cô đơn. Như Thánh Phaolô dạy trong thư Rôma: “Hãy vui với người vui, khóc với người khóc” (Rm 12,15).

Phản bội có nhiều hình thức. Không chỉ là tiết lộ bí mật hay thất hứa. Phản bội còn là không tôn trọng sự thánh thiêng của niềm tin mà họ đã trao. Đó là biến khoảnh khắc yếu đuối của họ thành nỗi hối hận. Khi ai đó chia sẻ nỗi đau của họ, họ không yêu cầu sự hoàn hảo; họ chỉ cần sự chân thành. Họ cần bạn trở thành một nơi an toàn.

Khi ai đó cho phép bạn bước vào không gian thánh thiêng của sự yếu đuối, hãy đối xử với điều đó bằng sự kính trọng xứng đáng. Đừng phản bội họ khi họ cần bạn. Hãy nhớ rằng, nỗi đau của họ không phải là lời mời làm tổn thương, mà là một tiếng gọi để chữa lành. Hãy trở nên đôi tay, đôi chân, và trái tim của Chúa Giêsu cho những ai tin tưởng giao phó nỗi đau của họ cho bạn. Trong những giây phút yếu đuối nhất của họ, hãy là nguồn sức mạnh mà họ cần. Hãy để sự hiện diện của bạn trở thành nơi trú ẩn, nơi nỗi đau của họ được trân trọng và sự chữa lành được khởi đầu. Hãy yêu thương như Chúa Kitô đã yêu thương.

Bản dịch của Duc Trung Vu, C.Ss.R
(Gió Nam được ủy quyền để đăng các bài dịch của tác giả)

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x