Đừng bao giờ để tôi đến với anh chị em mình bằng những viên đá, mà hãy để tôi đến với họ bằng lòng thương xót. Tôi không muốn giống như những người Pharisiêu xưa, mà muốn giống như Đấng giàu lòng thương xót, Đấng nhìn vượt qua tội lỗi để thấy con người. Tôi không muốn để sự sa ngã của người khác khiến tôi trở thành kẻ tàn nhẫn; thay vào đó, tôi muốn để nó khiến tôi trở nên rộng lượng trong lòng thương xót.
Ngay cả khi tay tôi đang cầm viên đá, tôi biết rõ rằng mình không phải là người vô tội. Ngay cả khi tôi đang lớn tiếng đòi lên án họ chỉ vì họ phạm tội khác tôi, tôi phải nhớ rằng mình cũng không phải là người không có tội. Nếu Thiên Chúa ghi sổ tất cả những lỗi lầm của tôi, tôi sẽ không thể đứng vững trước mặt những người mà tôi đang muốn ném đá.
Việc vội vàng xét đoán người khác chỉ vì họ đã sa ngã vào cám dỗ sẽ không giúp họ; thay vào đó, một trái tim đầy thương xót sẽ đưa một tội nhân đến gần thiên đàng hơn là những viên đá trong tay tôi. Nếu tôi định đứng về phía những người muốn loại bỏ họ chỉ vì họ đã ngã quỵ, tôi sẽ chọn đứng với những người cất lên tiếng nói của lòng thương xót và sự tha thứ. Đúng, họ đã phạm tội, nhưng hãy nói cho tôi: “Tôi chưa bao giờ phạm tội sao?” Tôi không biện hộ cho sự ác hay cổ vũ cho tội lỗi trong xã hội, tôi chỉ muốn nói rằng trái tim thương xót của tôi sẽ giúp ích nhiều hơn những viên đá phán xét và lên án.
Thật vậy, tôi có đủ tư cách để ném đá một người khác không? Tôi gọi anh chị em mình là tội phạm, kẻ nói dối, người không đáng tin cậy, vậy tôi có hoàn toàn đáng tin cậy và không tì vết không? Tôi phải nhớ rằng, điều mình gieo, mình sẽ gặt.
Khi tôi nghe một số người nói về anh chị em mình, tôi có thể muốn ngay lập tức tìm đến sự tức giận và lên án họ. Khi tôi ngồi trong phòng ăn và nghe những lời nói xấu, dè bỉu anh chị em mình như thể họ chỉ là một món ăn bị tiêu thụ, tôi sẽ thấy rõ sự cay đắng của lòng người. Khi những người tự xưng là thầy dạy, nhà giảng thuyết, người của Thiên Chúa hay các nhà lãnh đạo, lại bôi nhọ chính anh chị em mình, tôi sẽ hiểu tại sao Kinh Thánh nói rằng: “Sự xét xử sẽ bắt đầu từ chính nhà Thiên Chúa.”
Chúng ta là những người nói xấu anh chị em mình, ngay cả khi bản thân tôi còn tệ hơn họ. Tôi biết cách chỉ tay lên án, dù những ngón tay ấy vẫn còn dính đầy bụi bẩn, máu, dối trá, tội lỗi. Cuộc tìm kiếm quyền lực đã biến tôi thành kẻ săn lùng, nhưng không phải để săn sư tử hay lợn rừng, mà là săn chính anh chị em mình. Bởi vì khi tôi làm hoen ố danh tiếng của họ, tôi tự coi mình là người thánh thiện và vô tội.
Thật đáng tiếc khi tôi gọi những người cùng săn bắt với mình là con mồi. Hãy nhớ rằng, những người muốn đẩy người con gái của Sion vào mồ sớm đã đến với những viên đá, nhưng không ai đến với lòng thương xót; tôi không muốn giống như họ. Họ mang theo sổ sách xét xử, nhưng lại để quên sổ lòng thương xót ở nhà; tôi không muốn giống như họ. Họ khao khát máu của một tội nhân, ngay cả khi họ cũng đang chìm ngập trong tội lỗi của chính mình; tôi xin đừng giống như họ.
Tôi muốn giống Chúa Kitô, Đấng vượt qua tội lỗi để trao ban lòng thương xót. Thương xót là ngôn ngữ của Thiên Chúa; tôi muốn dùng ngôn ngữ ấy mỗi ngày. Tôi sẽ suy nghĩ, tôi phải suy nghĩ!
Bản dịch của Duc Trung Vu, C.Ss.R
(Gió Nam được ủy quyền để đăng các bài dịch của tác giả)

