close

BIẾT CHỌN LỌC NGƯỜI CHIA SẺ

Ngày đăng: 30/12/2024 Lượt xem: 560 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
my nguyen oAqG7L6LtXk unsplash

Có những bài học cuộc đời không vội vàng mà hiểu được, chỉ khi trải qua đủ thăng trầm, ta mới nghiệm ra rằng: “Không phải niềm vui nào cũng có thể khoe, và không phải nỗi buồn nào cũng nên sẻ chia.” Đời sống dạy ta một điều sâu sắc: mọi niềm vui, mọi nỗi buồn đều có giá trị riêng, nhưng giá trị ấy chỉ thực sự được trân quý khi được sẻ chia đúng cách và đúng người.

Ông bà ta dặn:

“Chọn mặt gửi vàng,

Chọn người trao lời.”

Niềm vui, khi bày tỏ không đúng người, dễ bị biến thành sự khoe khoang trong mắt họ, hoặc vô tình làm dấy lên lòng ganh ghét, đố kỵ. Những lời nói chân thành của ta có thể bị bóp méo, trở thành gánh nặng hoặc thậm chí bị lợi dụng. Chúa Giêsu từng nhắc nhở: “Đừng quăng ngọc trai trước mặt heo, kẻo chúng chà đạp dưới chân, rồi quay lại cắn xé anh em” (Mt 7,6). Những giá trị trong lòng mỗi người cũng giống như viên ngọc quý, cần sự khôn ngoan để gìn giữ và trao đi.

Nỗi buồn lại càng cần sự thận trọng. Đôi khi, những tâm sự chân thành lại trở thành cơ hội để người khác chế giễu hoặc phán xét. Người đời không phải ai cũng sẵn sàng lắng nghe với sự cảm thông. Có người nghe chỉ để tò mò, để hả hê trước sự yếu đuối của ta. Thế nên, ông bà ta mới khuyên:

“Im lặng là vàng,

Nói ra là bạc.”

Thinh lặng không phải là khép kín, mà là cách để bảo vệ chính mình khỏi những tổn thương không cần thiết.

Thánh Vịnh nhắc nhở:

“Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi,

Hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn” (Tv 62,6).

Thiên Chúa không chỉ là nơi nương tựa, mà còn là Đấng thấu hiểu mọi điều sâu kín nhất trong lòng ta. Niềm vui hay nỗi buồn khi đặt vào tay Người sẽ trở thành cơ hội để ta cảm nghiệm tình yêu và sự an ủi. Nỗi đau nào Chúa cũng biến thành bài học, niềm vui nào Chúa cũng làm trọn vẹn.

Hãy nhớ, không phải ai cũng là người đồng hành đúng nghĩa trong đời sống chúng ta. Những người thật sự yêu thương và hiểu ta sẽ là những người sẵn sàng nâng đỡ khi ta vấp ngã, và chia sẻ trọn vẹn niềm vui mà không ganh ghét. Những người như thế rất hiếm, và chúng ta cần biết ơn vì sự hiện diện của họ trong đời.

“Hãy ký thác đường đời cho Chúa,

Tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay” (Tv 37,5).

Hãy học cách mang niềm vui và nỗi buồn của mình đến với Chúa trong lời cầu nguyện. Lòng tin vào Thiên Chúa sẽ là nền tảng vững chắc để chúng ta đối diện với mọi thử thách trong đời. Niềm vui, hãy để Chúa làm nguồn cảm hứng lớn lao hơn. Nỗi buồn, hãy để Chúa biến nó thành sức mạnh nội tâm và cơ hội để trưởng thành.

Trong mọi hoàn cảnh, hãy để lòng mình nhẹ nhàng hơn bằng cách chọn lọc những gì cần chia sẻ. Như lời Thánh Phaolô khuyên: “Hãy vui với người vui, khóc với người khóc” (Rm 12,15). Nhưng trước hết, hãy vui và khóc với Chúa, bởi chỉ Người mới là nơi ta có thể an tâm ký thác mọi sự.

Có thể những điều này không dễ thực hiện ngay, nhưng qua thời gian, ta sẽ nhận ra rằng sự khôn ngoan trong việc gìn giữ niềm vui và nỗi buồn sẽ giúp tâm hồn ta bình an hơn. Hãy luôn nhớ rằng:

“Khi vui hãy dâng lời tạ ơn,Khi buồn hãy gửi tâm tư cho Chúa.Đời người, ai cũng một lần trầm luân,Nhưng qua Chúa, mọi khổ đau đều thành ý nghĩa.”

Bản dịch của Duc Trung Vu, C.Ss.R
(Gió Nam được ủy quyền để đăng các bài dịch của tác giả)

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x