close

HÃY CỨ TỬ TẾ TRƯỚC ĐÃ, CỨ HẾT LÒNG TRƯỚC ĐÃ

Ngày đăng: 17/01/2025 Lượt xem: 446 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
andrey k jGT DAc4r4o unsplash

Một mình trong bóng chiều chạng vạng, ánh nắng cuối ngày rơi nhẹ qua khung cửa sổ nhà nguyện. Tôi không cầu xin điều gì cụ thể. Tôi chỉ ngồi đó, im lặng như thể chờ đợi một điều gì từ sâu thẳm. Trong sự tĩnh lặng ấy, một câu hỏi bất chợt trôi qua tâm trí: “Liệu mình đã yêu Thiên Chúa đủ chưa? Yêu Người như thế nào mới là trọn vẹn?”

Không có tiếng trả lời vang lên, chỉ là cơn gió nhẹ lướt qua, làm rung rinh vài chiếc lá bên ngoài. Nhưng trong giây phút ấy, tôi bỗng nhận ra, tình yêu không cần lời giải thích dài dòng. Tình yêu không bắt đầu bằng những câu trả lời, mà bằng chính hành động nhỏ bé mỗi ngày. Một suy nghĩ len lỏi trong tâm trí tôi, như giọng nói dịu dàng từ chính trái tim mình: “Đừng lo lắng quá. Cứ sống tử tế. Cứ yêu bằng cả tấm lòng trước đã. Những điều khác, Chúa sẽ lo liệu.”

Không phải ánh sáng lóa mắt của mạc khải, cũng không phải một lời khuyên đạo đức, mà chỉ là sự thật giản dị đến không ngờ. Lúc đó, tôi hiểu rằng, yêu Thiên Chúa không phải là tìm cách để hoàn hảo trong từng việc lớn lao, mà là học cách tử tế trong từng điều nhỏ nhặt nhất – từ việc lắng nghe, tha thứ, đến việc bước ra ngoài và mỉm cười với một người xa lạ.

Hành trình ơn gọi thánh hiến, với tôi, giống như bước vào một mối tình thiêng liêng. Nó không dễ dàng, nhưng cũng không quá nặng nề. Nó không phải là một con đường thẳng, mà đôi khi phải đi qua những khúc quanh của hoài nghi, của yếu đuối. Nhưng tôi nhận ra, giống như mọi tình yêu, điều quan trọng nhất là mình dám yêu thật lòng, dám trao đi tất cả, mà không tính toán.

Có lần, tôi tự hỏi: “Liệu mình có đang làm đủ tốt chưa? Liệu mình có đang đáp lại được tình yêu của Chúa chưa?” Nhưng rồi tôi hiểu rằng Thiên Chúa không mong chúng ta hoàn hảo ngay từ đầu. Người chỉ cần chúng ta chân thành, tử tế trong từng bước đi. Có những ngày tôi cảm thấy bản thân nhỏ bé, chẳng biết làm gì để đền đáp tình yêu quá lớn ấy. Nhưng cũng chính những ngày ấy, tôi nhận ra, chỉ cần mình hết lòng, Chúa sẽ bù đắp phần còn lại.

Tôi nghĩ về những mối tình của con người. Chúng ta đều từng yêu, từng đau, từng hy vọng. Và khi trải qua những điều đó, ta học được cách trân trọng một người, trân trọng tình yêu. Ơn gọi thánh hiến cũng vậy. Đó không phải là con đường của những người chưa từng biết yêu, mà là con đường của những người hiểu rõ giá trị của tình yêu, và muốn dành trọn nó cho Đấng duy nhất xứng đáng.

Tôi không dám nói mình luôn vững tin. Có những lúc tôi chông chênh, tự hỏi liệu mình có chọn đúng không. Nhưng rồi tôi nhận ra, hành trình này không chỉ là chuyện của mình tôi, mà là chuyện của cả Thiên Chúa. Nếu mình hết lòng, Người sẽ sắp đặt phần còn lại. Những điều cần đến sẽ đến, những gì không thuộc về mình sẽ nhẹ nhàng ra đi.

Có thể bạn cũng đang đứng trước những hoang mang, giống tôi ngày nào. Nhưng hãy cứ bước đi, từng bước một, với tất cả sự chân thành và tử tế. Thiên Chúa không vội vã, Người kiên nhẫn chờ đợi. Và tôi tin rằng, khi ta yêu Người hết lòng, ta sẽ thấy hạnh phúc chờ đợi mình ở phía trước, nhẹ nhàng, ấm áp, đủ đầy.

Ơn gọi thánh hiến, với tôi, là một cuộc hành trình yêu – yêu Thiên Chúa, yêu con người, và yêu cả chính sự yếu đuối của mình. Hãy cứ tử tế trước đã, cứ hết lòng trước đã. Vì những ai dám yêu bằng cả trái tim, chắc chắn sẽ tìm được niềm vui mãn nguyện, dù con đường có bao nhiêu thử thách.

Bản dịch của Duc Trung Vu, C.Ss.R
(Gió Nam được ủy quyền để đăng các bài dịch của tác giả)

 

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x