Từ giây phút chúng ta hít thở hơi đầu tiên, chiếc đồng hồ của cuộc đời bắt đầu đếm ngược, đẩy chúng ta không ngừng tiến tới hơi thở cuối cùng. Tuy nhiên, giữa sự chắc chắn này, lại có một nghịch lý mạnh mẽ: trong khi tất cả những ai được sinh ra đều phải chết, không phải ai cũng thực sự sống. Cốt lõi của hành trình chúng ta không chỉ đơn thuần là tồn tại, mà là sống một cuộc đời tràn đầy ý nghĩa và sâu sắc đến mức vang vọng mãi sau khi chúng ta ra đi.
Cái chết là một phần không thể thay đổi của kiếp nhân sinh. Nó không chừa một ai, sẽ đến với tất cả chúng ta, bất kể địa vị, tài sản hay thành tựu. Như Seneca từng nói: “Không phải chúng ta có quá ít thời gian để sống, mà là chúng ta lãng phí quá nhiều.” Vì thế, nhiệm vụ của chúng ta không phải là trốn tránh cái chết, vì điều đó là không thể, mà là đảm bảo rằng cuộc sống của chúng ta được ghi dấu bằng mục đích và ảnh hưởng.
Mary Oliver đặt ra câu hỏi: “Hãy nói cho tôi biết, bạn dự định làm gì với cuộc đời hoang dã và quý giá duy nhất của mình?” Câu hỏi này đánh thẳng vào tâm điểm của sự hiện hữu. Nó kêu gọi chúng ta hành động, thúc giục chúng ta đưa ra những lựa chọn phản ánh những giá trị và ước vọng sâu thẳm nhất của mình. Nó thách thức chúng ta vươn lên trên những điều tầm thường và phù phiếm, để theo đuổi những công việc có ý nghĩa vượt qua chính bản thân mình và để lại một di sản trường tồn.
Thế nào là sống thật sự? Sống thật sự là hòa mình vào cuộc sống một cách trọn vẹn, là đón nhận niềm vui và nỗi buồn, là theo đuổi đam mê với nhiệt huyết và yêu thương một cách không giới hạn. Sống thật sự là dám ước mơ và có can đảm theo đuổi những ước mơ đó, ngay cả khi đối mặt với nghịch cảnh. Sống thật sự là nhận ra giá trị và phẩm giá vốn có của mỗi con người, và hành động với lòng tốt và sự cảm thông.
Bản chất của một cuộc đời ý nghĩa không nằm ở việc tích lũy của cải hay theo đuổi những thú vui thoáng qua, mà nằm ở sự tác động chúng ta có lên người khác và những đóng góp chúng ta để lại cho thế giới. Hãy nghĩ đến vô số những con người trong lịch sử đã chứng minh chân lý này. Những người như Mẹ Teresa, Nelson Mandela, và Martin Luther King Jr. không tìm cách kéo dài những ngày của họ, mà là làm cho mỗi ngày đều có mục đích. Di sản của họ vẫn tiếp tục truyền cảm hứng và dẫn dắt chúng ta, dù họ đã rời khỏi thế gian này từ lâu.
Chúng ta cần tự hỏi mình: “Di sản của tôi sẽ là gì?” Khi chúng ta nằm xuống trong lòng đất, chúng ta sẽ để lại điều gì? Có phải là những kỷ niệm về một cuộc đời được sống trọn vẹn, được đánh dấu bằng tình yêu, lòng tốt và sự phục vụ người khác? Hay đó sẽ là những tiếc nuối về những cơ hội đã bị bỏ lỡ và tiềm năng chưa được thực hiện?
Vì vậy, hãy đón nhận sự chắc chắn của cái chết không phải như một nguồn sợ hãi, mà như một lời kêu gọi hành động. Quyết tâm sống một cuộc đời trọn vẹn và đầy ý nghĩa. Hãy nhớ rằng, cái chết là điều chắc chắn, nhưng một cuộc sống được sống trọn vẹn có thể vang vọng qua muôn đời.
Bản dịch của Duc Trung Vu, C.Ss.R
(Gió Nam được ủy quyền để đăng các bài dịch của tác giả)

