Trong một thế giới mà thành công thường được đo lường bằng danh tiếng, sự công nhận, và những giải thưởng, thật dễ dàng để cảm thấy bị lãng quên và không được để ý đến. Nhưng chúng ta đừng để mình bị mê hoặc bởi sự hào nhoáng của những lời tán dương phù phiếm. Giá trị thật không nằm trong những lời khen ngợi thoáng qua của con người, mà ở sự công nhận vĩnh cửu của Đấng Tạo Hóa. Con người có thể quên bạn khi bạn không đứng trên đỉnh cao, nhưng Thiên Chúa luôn nhớ đến. Sự thật sâu sắc này mang lại cho tôi bình an và mục đích sống. Niềm tin của tôi không phải là để tìm kiếm sự chấp nhận của con người hay những phần thưởng trần thế. Đó là để phụng sự Thiên Chúa và dân Người với một trái tim khiêm nhường và tận tụy. Tôi đã chọn một con đường có thể không dẫn đến danh vọng hay giàu sang. Cuộc sống hằng ngày của tôi đầy những khoảnh khắc phục vụ âm thầm: học hành, nghiên cứu, cầu nguyện, viết lách, suy tư, dịch thuật, chia sẻ những gì tôi học được. Những khoảnh khắc này, dù không được thế gian nhìn thấy, lại vô cùng quý giá trong mắt Thiên Chúa. Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, Bông Hoa Nhỏ, hiểu điều này sâu sắc. Ngài đã nói: “Chúa chúng ta không nhìn vào sự vĩ đại của hành động chúng ta, cũng không nhìn vào độ khó khăn của chúng, mà là nhìn vào tình yêu mà chúng ta thực hiện chúng.” Chính tình yêu này mà Thiên Chúa nhìn thấy và trân quý. Chính tình yêu này viết tên chúng ta vào Sách Sự Sống.
Tôi sẽ không đổi tên mình được viết trong Sách Sự Sống để lấy tất cả những tên tuổi nổi tiếng của những người vĩ đại trên thế gian. Được Thiên Chúa biết đến là vinh dự lớn nhất mà con người có thể nhận được. Như Thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta trong Galát 1:10, “Phải chăng tôi đang cố gắng để được lòng người đời, hay của Thiên Chúa? Hay tôi đang cố gắng làm hài lòng người đời? Nếu tôi còn cố gắng làm hài lòng người đời, tôi sẽ không phải là tôi tớ của Đức Kitô.” Phần thưởng thật sự của chúng ta không nằm ở những tràng pháo tay thoáng qua của đám đông, mà ở cái ôm vĩnh cửu của Cha Trên Trời. Con đường sống đức tin là con đường hy sinh, phục vụ, và yêu thương. Đó là con đường có thể không được thế gian nhận ra, nhưng lại được Thiên Chúa nhìn thấy và trân quý. Được vô danh trên trần gian và có tên trong Đại Sảnh Danh Vọng của Thiên Chúa là một lựa chọn tôi chấp nhận với niềm vui. Tôi chấp nhận sự ẩn danh của ơn gọi mình, biết rằng mỗi hành động yêu thương, mỗi lời cầu nguyện, và mỗi sự hy sinh đều được ghi lại trên trời. Chính trong sự khiêm nhường và vô vị lợi này mà sự vĩ đại thật sự được tìm thấy. Tôi có thể không nhận được những giải thưởng hay sự công nhận trần thế, nhưng tôi hài lòng và mãn nguyện, biết rằng cuộc sống của tôi được dành để phục vụ một mục đích cao cả hơn. Phần thưởng của tôi là niềm vui khi phục vụ Thiên Chúa và dân Người, sự bình an khi biết rằng tên tôi đã được viết trong Sách Sự Sống, và hy vọng nghe được những lời: “Khá lắm, tôi tớ tốt lành và trung tín.” Vậy nên, chúng ta đừng để mình bị lay động bởi những lời khen ngợi thoáng qua của thế gian. Hãy sống cuộc đời mình với sự hiểu biết rằng Thiên Chúa thấy, Thiên Chúa nhớ, và Thiên Chúa sẽ thưởng công.
* Bản dịch của nhóm Tủ sách Công Giáo.

