Trong cuộc sống, nhiều người trong chúng ta thường chú tâm vào khởi đầu – bắt đầu công việc mới, một mối quan hệ mới, một hành trình mới. Đúng, khởi đầu rất quan trọng, nhưng vấn đề của tôi không bao giờ nằm ở khởi đầu; mà chính là lúc kết thúc. Thực tế là, dù việc khởi đầu tốt là cần thiết, nhưng kết thúc tốt lại càng quan trọng hơn. Cuộc sống không phải là một cuộc chạy nước rút, mà là một cuộc đua marathon. Cách bạn bắt đầu có thể nhận được tiếng vỗ tay, nhưng cách bạn kết thúc mới để lại di sản. Có câu nói rằng: “Ai cười sau cùng, người đó cười lớn nhất,” vì rốt cuộc, tiếng cười vang vọng lâu dài nhất là tiếng cười đến từ chiến thắng bền vững, chứ không phải từ thành công thoáng qua.
Bạn thấy đấy, nhiều người sẽ quên đi khởi đầu của bạn nếu bạn kết thúc tốt. Thế giới thường nhớ đến người chiến thắng trỗi dậy từ đống tro tàn hơn là người khởi đầu với sự hoan nghênh mà sau đó lại thất bại. Có lý do tại sao chúng ta nhìn vào vua Đavít với sự kính trọng lớn lao, mặc dù khởi đầu của ông không hề huy hoàng. Đavít chỉ là một cậu bé chăn cừu, bị thế giới lãng quên, ngay cả cha của ông cũng không nghĩ ông xứng đáng được gọi đến để gặp ngôn sứ Samuen. Nhưng cuộc đời của Đavít không dừng lại ở đó. Điều khiến Đavít thật sự vĩ đại không chỉ là khởi đầu, mà chính là kết thúc của ông. Ông đã đồng hành với Thiên Chúa, ăn năn tội lỗi của mình và để lại một di sản đức tin vang vọng qua muôn thế hệ. Mặt khác, hãy xem Giuđa. Ông bắt đầu là một trong những môn đệ được Chúa Kitô chọn lựa, được kêu gọi bước đi gần gũi với chính Con Thiên Chúa. Khởi đầu của Giuđa đầy hứa hẹn, nhưng kết thúc ra sao? Ông phản bội chính Đấng yêu thương mình, rơi vào tuyệt vọng và hối hận. Giuđa không chỉ đánh mất mục đích của mình, mà còn đánh mất linh hồn vì kết cục của ông bị bao trùm bởi tội lỗi, và ông đã từ bỏ lòng thương xót luôn sẵn có trong tầm tay. Vì thế, tôi hằng cầu nguyện: “Lạy Chúa, dẫu khởi đầu của con có không hoàn hảo, xin ban cho con một kết thúc tốt lành.” Thà rằng vấp ngã ở lúc đầu rồi vươn lên trong vinh quang còn hơn là bắt đầu trong vinh quang rồi rơi vào tủi hổ. Đó là lý do tại sao Kinh Thánh chép trong sách Giảng Viên 7:8 rằng: “Kết cục của một sự việc hơn là khởi đầu của nó.” Chính kết thúc mới định hình nên câu chuyện, không phải là khởi đầu. Tôi khuyên bạn hãy bắt đầu tốt nếu có thể, nhưng dù sao đi nữa, hãy cố gắng để kết thúc tốt đẹp. Hãy nhớ rằng cuộc sống không phải là những vấp ngã trên đường đi, mà là về việc bước qua vạch đích với phẩm giá, sức mạnh và đức tin vẹn toàn. Đối với tôi, tôi luôn giữ mắt mình hướng về đoạn kết. Khi bạn gặp thử thách, khi khởi đầu của bạn có vẻ bình thường, hãy nhớ rằng những câu chuyện vĩ đại nhất không phải là những câu chuyện bắt đầu hoàn hảo, mà là những câu chuyện kiên trì và kết thúc tốt đẹp.
* (Albert Nwosu) – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

