close

KHÓC

Ngày đăng: 29/06/2025 Lượt xem: 507 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
DOC 1651

Cuộc sống thường giống như một dòng sông, lúc thì êm đềm và thanh bình, lúc lại dữ dội và không khoan nhượng. Chúng ta ai cũng đang băng qua dòng sông ấy, mang theo những hy vọng, lo âu, ước mơ và vết thương. Trên hành trình ấy, ai cũng có lúc phải khóc. Có những người khóc ra ngoài, nước mắt chảy dài, phơi bày sự yếu đuối mà người khác có thể nhìn thấy và cảm thông. Nhưng cũng có những người khóc trong im lặng, giấu kín nỗi đau trong trái tim, vang vọng trong tâm hồn, nơi không ai có thể thấy, không ai có thể nghe. Đó là những tiếng khóc không cần lời, nhưng chúng nói lên tất cả. Ai cũng khóc vì đau khổ, mất mát và khó khăn là một phần không thể thiếu của kiếp nhân sinh. Nhưng khóc có ý nghĩa gì? Đổ lệ là cách ta buông bỏ một phần trong mình, để cho nỗi đau, sự buồn bã hay niềm vui được chảy ra. Đó là tiếng gọi tìm sự thấu hiểu, sự an ủi, hay một niềm khuây khỏa. Nhưng những tiếng khóc lặng thầm, không được giải tỏa, nặng trĩu trong trái tim thì sao? Đó là tiếng khóc của trái tim, nỗi đau thầm kín, nỗi sợ hãi âm thầm và những gánh nặng giấu kín đòi hỏi một sức mạnh đặc biệt. Đối với những ai mà nước mắt không bao giờ chảy ra mà nằm lại trong lòng, tôi muốn nói với bạn: hãy mạnh mẽ. Sức mạnh thường bị hiểu sai. Chúng ta sống trong một thế giới coi sức mạnh là sự kiên cường, là tinh thần không khuất phục trước gian nan. Nhưng sức mạnh đích thực không phải là sự vắng mặt của đau khổ hay sợ hãi. Sức mạnh thật sự nằm trong sự can đảm để mang theo nỗi đau ấy và đối diện với những nỗi sợ ấy, ngay cả khi ta cảm thấy dễ tổn thương nhất. Sức mạnh là biết chấp nhận sâu sắc những cảm xúc của mình, cả niềm vui lẫn nỗi buồn, và ôm lấy sự thật rằng chúng là một phần của con người chúng ta.

Những tiếng khóc của trái tim, những tiếng khóc không ai thấy, có lẽ là nặng nề nhất. Chúng vang lên trong những khoảnh khắc tĩnh lặng, trong những giờ phút đêm khuya khi mọi sự đều lắng xuống, chỉ còn lại bạn với những suy tư của mình. Đó là tiếng khóc về những ước mơ chưa thành, về những người thân đã mất, về những lỗi lầm đã mắc phải, và về những con đường chưa đi qua. Đó là những tiếng khóc đặt ra những câu hỏi không có câu trả lời, cảm nhận những vết thương mà thời gian chưa thể chữa lành. Mang theo những tiếng khóc lặng thầm ấy cần một sức mạnh phi thường. Để mỗi ngày thức dậy với nụ cười, bước đi với mục đích, trao đi lòng tốt dù lòng mình nặng trĩu, cần một sức mạnh lớn lao. Để giữ lấy hy vọng khi mọi thứ trở nên tăm tối và bước tiếp khi mỗi bước đi giống như leo lên một ngọn núi cao, cần sức mạnh thật sự. Hãy mạnh mẽ, không phải vì bạn bất khả chiến bại, mà vì bạn là con người tuyệt đẹp, biết cảm nhận sâu sắc và vẫn chọn đứng vững.

Có câu nói rằng “Can đảm không phải là không sợ hãi, mà là vượt qua sợ hãi.” Cũng vậy, sức mạnh không phải là không có đau khổ hay nước mắt. Đó là sự quyết tâm âm thầm để tiếp tục bước đi, tiếp tục yêu thương và tiếp tục sống, bất chấp tất cả. Sức mạnh không phải là thứ chúng ta khoác lên như một tấm khiên. Nó là thứ lớn dần trong ta, như những rễ cây đâm sâu vào lòng đất, không ai thấy nhưng rất cần thiết. Khi bão tố cuộc đời kéo đến, chính những rễ cây ấy giữ chúng ta vững vàng.

Cuộc sống sẽ tiếp tục mang đến cho chúng ta những khoảnh khắc làm tan nát trái tim. Nhưng trong những giây phút ấy, hãy nhớ rằng dù bạn có khóc từ sâu thẳm trong tim mà không ai nghe thấy, Thiên Chúa vẫn nghe, và Ngài thấy từng giọt nước mắt thầm lặng ấy. Ngài biết những tiếng khóc vang vọng trong ta, ngay cả những tiếng khóc quá sâu để diễn tả thành lời. Ngài là nơi nương tựa, là sức mạnh của chúng ta, là Đấng luôn giữ chặt chúng ta khi chúng ta cảm thấy mình không còn đứng vững nổi.

* (Albert Nwosu) – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x