close

BẠN KHÔNG CẦN MANG THEO NỖI ĐAU CŨ VÀO TƯƠNG LAI

Ngày đăng: 30/09/2025 Lượt xem: 375 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
nicole avagliano zyroFCP6CyY unsplash

Khi ta phớt lờ những vết thương trong lòng, chúng không đơn giản biến mất; chúng âm ỉ. Chúng trở thành một phần trong cuộc sống hằng ngày của ta, hiện diện trong các mối quan hệ, các quyết định, và cảm xúc của ta. Mỗi vết đau chưa được giải quyết, mỗi vết sẹo chưa lành, đều là một khe hở trong nền tảng con người của ta. Và cho đến khi ta sửa chữa những khe hở đó, ta bị giam cầm trong chúng, sống mãi trong vòng lặp vô tận, lặp lại những sai lầm cũ, trải qua cùng nỗi đau cũ, hết lần này đến lần khác. Tại sao điều này xảy ra? Bởi vì tiếp tục bước đi dễ hơn nhiều so với việc dừng lại và đối diện với sự thật khó chịu. Việc sửa chữa những gì đã gãy đổ bên trong đòi hỏi sự can đảm. Nó đòi hỏi ta đối mặt với những yếu đuối, những thất bại của chính mình, và đôi khi, là những nỗi sợ sâu thẳm nhất. Nhưng chỉ khi ta dừng lại, khi ta can đảm nhìn vào những vết thương ta đã mang theo, ta mới có thể bắt đầu chữa lành và phá vỡ vòng lặp đó.

Khi ta không sửa chữa những tổn thương trong mối quan hệ, ta lại rơi vào xung đột, hết lần này đến lần khác, với cùng những người cũ hoặc những người mới nhưng trong những hoàn cảnh tương tự. Khi ta không chữa lành những vết thương tinh thần của quá khứ, ta mang theo nỗi đau đó vào tương lai, ảnh hưởng đến cách ta nhìn nhận bản thân và cách ta đối xử với người khác. Khi ta không đối diện với những lỗi lầm của chính mình, ta lại lặp lại chúng, thường với những hậu quả ngày càng nghiêm trọng.

Nhưng sự thật là thừa nhận sự gãy đổ của mình không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối; đó là khởi đầu của sức mạnh. Sự chữa lành bắt đầu từ hành động đơn giản là nhận ra: nhận ra nỗi đau mà ta đã trốn tránh, nhận ra những khuôn mẫu mà ta đã phủ nhận, và nhận ra những tổn thương mà ta đã quá sợ hãi để đối diện. Chỉ khi đó, ta mới có thể tiến bước để sửa chữa thật sự. Chỉ khi đó, ta mới thật sự tiến lên phía trước. Khi ta chọn sửa chữa, ta chọn sự trưởng thành. Ta chọn không để quá khứ định nghĩa mình, mà để học từ đó. Ta chọn không chạy trốn khỏi vấn đề của mình mà bắt đầu xây dựng giải pháp. Và chính trong sự lựa chọn này, quyết định đối diện, chữa lành và thay đổi, ta mới lấy lại được sức mạnh của mình trước những vòng lặp đã giữ chân ta quá lâu.

Hãy tưởng tượng sự tự do khi ta sửa chữa. Khi ta chữa lành những gì đã đổ vỡ, ta ngừng lặp lại những khuôn mẫu cũ. Ta ngừng tự hủy hoại bản thân và các mối quan hệ của mình. Ta không còn kéo lê nặng nề của những vết thương chưa lành vào mỗi ngày mới. Thay vào đó, ta sống nhẹ nhàng hơn, trọn vẹn hơn, tự do hơn. Những vết sẹo vẫn còn, đúng vậy, nhưng chúng không còn là vết thương hở nữa. Chúng trở thành dấu nhắc nhở về sức mạnh của ta, về những trận chiến ta đã chiến đấu và giành thắng lợi.

Bạn không cần phải lặp lại quá khứ. Bạn không cần mang theo nỗi đau cũ vào tương lai. Sức mạnh để sửa chữa, để chữa lành, để phá vỡ vòng lặp nằm trong tay bạn. Hãy chọn sửa chữa những gì đã đổ vỡ. Hãy chọn ngừng lặp lại những gì không còn phục vụ bạn. Và trong sự lựa chọn đó, bạn sẽ tìm thấy sức mạnh, bình an và sự toàn vẹn mà bạn đã tìm kiếm bấy lâu.

* (Albert Nwosu) – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x