Cuộc sống, với tôi, giống như một chuyến ra khơi. Nó không phải là một dòng sông phẳng lặng, mà là đại dương bao la, rộng lớn, đầy tiềm ẩn những bất ngờ. Chọn bước lên con thuyền lớn không phải vì tôi mạnh mẽ hay dũng cảm hơn người khác, mà vì tôi tin rằng, có những chân trời xa xôi, những ước mơ cao cả, không thể nào chạm tới nếu cứ mãi trôi theo dòng nước êm đềm.
Nhưng bạn biết không? Đã bước chân lên thuyền lớn, là chấp nhận rằng mình không thể tránh khỏi những cơn sóng dữ, những ngọn gió mạnh có lúc làm cả con thuyền chao đảo. Đã nhiều lần tôi tự hỏi: “Tại sao mình không chọn một con đường dễ dàng hơn? Tại sao phải cố gắng đến thế trong khi có thể sống bình yên, an ổn hơn?”
Có những ngày sóng lớn đến mức tôi tưởng mình không thể vượt qua. Cơn bão không chỉ ở ngoài khơi mà còn ngay trong lòng tôi. Sợ hãi. Nghi ngờ. Mệt mỏi. Tôi đã nghĩ đến việc buông tay, nghĩ rằng chắc mình không đủ sức. Nhưng rồi, giữa cơn bão ấy, một điều sâu thẳm trong tim nhắc nhở tôi: Người đã chọn con thuyền lớn, không phải vì dễ dàng, mà vì ý nghĩa.
Tôi bắt đầu nhận ra rằng, những giông tố không phải là điều để hủy hoại mình, mà là những thử thách để tôi học cách mạnh mẽ hơn, vững chãi hơn. Thiên Chúa không bao giờ hứa với tôi rằng biển đời sẽ luôn êm ả, nhưng Người hứa rằng tôi sẽ không bao giờ phải một mình chèo lái con thuyền.
Có những lúc sóng gió làm tôi muốn bỏ cuộc, tôi cầu nguyện mà không chắc liệu lời cầu nguyện ấy có được đáp lại. Nhưng điều kỳ diệu là, mỗi lần tôi kiệt sức, Thiên Chúa lại âm thầm đặt vào tay tôi sức mạnh. Không phải sức mạnh để thay đổi cơn bão, mà là sức mạnh để chèo tiếp qua cơn bão ấy.
Tôi nhớ một lần, giữa cơn sóng lớn, tôi chỉ biết ngồi lặng lẽ, mặc cho nước biển lạnh buốt tạt vào mặt. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng mình không thể kiểm soát được những cơn sóng, nhưng tôi có thể chọn cách mình đối mặt với chúng. Tôi bắt đầu cầu nguyện, không phải để xin cơn sóng lặng đi, mà để xin một trái tim bình an dù sóng có thế nào.
Sóng gió, hóa ra, lại là điều Thiên Chúa dùng để tôi khám phá chính mình. Mỗi lần vượt qua một cơn bão, tôi không chỉ thấy lòng mình mạnh mẽ hơn, mà còn thấy Thiên Chúa gần gũi hơn. Người không đứng ngoài mà quan sát, mà ở ngay đó, cùng tôi chiến đấu, cùng tôi chèo thuyền.
Và rồi, khi cơn bão qua đi, khi ánh bình minh ló dạng, tôi nhìn lại quãng đường đã đi qua, nhìn lại những ngọn sóng mình tưởng không thể vượt qua, lòng tôi tràn ngập biết ơn. Tôi nhận ra rằng, nếu không có những cơn sóng ấy, tôi sẽ mãi chỉ là một người đứng ở bờ, không bao giờ biết đến sự rộng lớn của đại dương, không bao giờ thấy được vẻ đẹp của chân trời xa.
Cuộc sống là thế. Chọn bước lên con thuyền lớn nghĩa là chấp nhận đối diện với những thử thách lớn. Nhưng đổi lại, bạn sẽ được thấy những điều mà một con thuyền nhỏ không bao giờ đưa bạn tới được. Và quan trọng hơn, bạn sẽ thấy rằng, trên mọi chặng đường, Thiên Chúa vẫn luôn ở đó, không để bạn đơn độc.
Nếu hôm nay bạn đang phải đối mặt với một cơn sóng lớn, tôi muốn nói với bạn rằng: hãy kiên trì. Đừng sợ. Có lẽ, đó không phải là lúc bạn nhìn thấy bến bờ, nhưng chắc chắn đó là lúc Thiên Chúa đang giúp bạn trở thành người mà Người muốn bạn trở thành.
Hãy can đảm ra khơi, vì chỉ khi chấp nhận đối diện sóng gió, bạn mới có thể cảm nhận hết sự kỳ diệu của hành trình. Những chân trời mới đang chờ bạn, và Thiên Chúa sẽ luôn là người dẫn đường, ngay cả khi bạn không nhận ra.
Bản dịch của Duc Trung Vu, C.Ss.R
(Gió Nam được ủy quyền để đăng các bài dịch của tác giả)

