Đối với tôi, cuộc sống là một món quà, một hành trình thiêng liêng đầy vẻ đẹp, thử thách và vô vàn cơ hội. Nhưng đôi khi, gánh nặng chúng ta mang theo không phải của chính mình, mà là do những người không nhìn thấy giá trị của chúng ta, không tôn trọng những vết thương chúng ta đã trải qua, hay không vun đắp cho sự trưởng thành của chúng ta đặt lên. Đôi khi, để sống, bạn phải rời xa một số bàn tiệc, một số tình bạn và một số bàn tay. Điều đó có thể đau đớn, nhưng để lớn lên, một số người phải ra đi.
Bạn cần có can đảm để nói lời tạm biệt, sự khôn ngoan để bước đi, và ân sủng để thực sự sống bằng cách rời bỏ những điều độc hại và không lành mạnh đối với bạn về lâu dài. Hãy quay lưng lại với những ánh mắt mù lòa không nhìn thấy giá trị mà bạn mang theo. Có những người trong cuộc sống này sẽ không bao giờ nhận ra giá trị của bạn, cho dù bạn tỏa sáng rực rỡ thế nào. Họ bị mù quáng bởi những bất an, phán xét hoặc sự thiếu khả năng để trân trọng tuyệt tác mà bạn chính là. Với những người như vậy, tôi khuyên bạn: hãy quay lưng. Giá trị của bạn không phải để đem ra tranh luận. Như Lời Chúa nhắc nhở chúng ta: “Đừng quăng ngọc trai cho lợn, kẻo chúng giày đạp dưới chân và quay lại cắn xé anh em” (Matthêu 7:6). Hãy bảo vệ giá trị của bạn và bước về phía những người nhận ra điều đó.
Hãy buông bỏ những bàn tay không chữa lành mà chỉ làm tổn thương bạn, những bàn tay mở lại những vết thương bạn đã cố gắng hàn gắn. Những bàn tay nhắc bạn về những khuyết điểm, làm trầm trọng thêm sự bất an của bạn và giữ bạn trong xiềng xích của quá khứ, không xứng đáng có mặt trong cuộc đời bạn. Hãy buông tay, và tin tưởng rằng những gì bạn buông bỏ sẽ nhường chỗ cho những điều tốt đẹp hơn.
Xin bạn, hãy tránh xa những người làm bạn nghẹt thở. Thiên Chúa đã dựng nên bạn để hít thở tự do, để hít vào sự sống và thở ra niềm vui. Đừng quên rằng có những người khiến bạn ngạt thở bằng cách áp đặt những giới hạn, sự tiêu cực, hoặc quyền kiểm soát lên bạn. Ở lại với họ giống như sống trong một căn phòng không có không khí. Hãy nhớ rằng, phổi của bạn được tạo ra để hít thở bầu trời bao la, chứ không phải những bức tường ngột ngạt từ những bất an của người khác. Hãy bước ra và lấy lại hơi thở vốn thuộc về bạn. Sống nửa vời, bị giam cầm trong bóng tối của người khác, là phản bội món quà thiêng liêng của sự tồn tại mà Chúa ban tặng.
Nếu sự hiện diện của ai đó cản trở sự trưởng thành của bạn, làm giảm tinh thần bạn, hoặc khiến bạn không thể trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, hãy có can đảm để bước đi. Hãy tìm đến những nơi và những người giúp bạn phát triển. Lời tạm biệt chưa bao giờ dễ dàng. Chúng đi kèm với nước mắt, nghi ngờ và nỗi sợ hãi về những điều chưa biết. Nhưng thường, chúng là cánh cửa dẫn đến bình an. Buông bỏ không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối; đó là lời tuyên bố về tình yêu và sự tôn trọng dành cho bản thân. Đó là nói rằng: “Tôi xứng đáng với nhiều hơn. Tôi xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.” Vì vậy, hãy rời đi và sống. Cuộc sống quá ngắn để bám víu vào những gì làm bạn hao mòn. Hãy học cách quay lưng lại với những người không thấy giá trị của bạn. Hãy buông bỏ những bàn tay gây tổn thương, tránh xa những ai làm bạn ngạt thở, và bước đi khỏi những gì kìm hãm bạn.
Hãy nói lời tạm biệt khi cần, và trong việc đó, bạn sẽ trao cho chính mình món quà lớn nhất: tự do để rời đi và can đảm để sống.
Hãy sống trọn vẹn. Hãy yêu thương sâu sắc. Và đừng bao giờ quên rằng, bạn được tạo dựng không chỉ để tồn tại, mà để phát triển. Hãy rời đi và sống. Sự bình an mà bạn xứng đáng đang chờ đợi.
Bản dịch của Duc Trung Vu, C.Ss.R
(Gió Nam được ủy quyền để đăng các bài dịch của tác giả)

