close

KHÔNG PHẢI “HẠNH PHÚC” LÀ THỨ CẦN TÌM TRƯỚC HẾT

Ngày đăng: 06/01/2025 Lượt xem: 182 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
michael held 6fRHGqbp1 4 unsplash

Ai trong chúng ta mà lại không mong muốn một cuộc sống tràn đầy niềm vui? Chúng ta, luôn cố gắng hết sức để tìm ra những thứ mang lại sự hạnh phúc cho mình.

Nhưng khi nhìn lại lời dạy của Chúa Giêsu, tôi nhận ra rằng Ngài không kêu gọi chúng ta tìm kiếm hạnh phúc trước tiên, mà là tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Ngài (Mt 6,33). Hạnh phúc, nếu có, là điều sẽ đến sau, như một hoa trái tự nhiên khi ta sống đúng theo thánh ý Chúa.

Đức tin Công giáo không phải là một con đường dễ dàng, bởi nó không chỉ kêu gọi ta hướng đến sự yên bình hay những cảm xúc dễ chịu, mà là sự can đảm để bước vào con đường của sự thật và ánh sáng. Chúa Giêsu không hứa hẹn một cuộc sống tràn đầy hạnh phúc trần thế; thay vào đó, Ngài nói: “Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt 16,24). Con đường ấy không dành cho sự thỏa mãn hay an nhàn, mà dành cho những ai khao khát trí tuệ đích thực – sự hiểu biết sâu sắc về chính mình, về Chúa, và về mục đích thật sự của đời sống.

Trong hành trình đức tin, chúng ta thường gặp những thử thách – sự đau khổ, những cám dỗ, và cả những mâu thuẫn nội tâm. Nhiều lúc, chúng ta có thể cảm thấy hoang mang và tự hỏi tại sao Thiên Chúa lại để những khó khăn ấy xảy đến. Nhưng chính những lúc ấy, ta được mời gọi dừng lại, nhìn sâu vào tâm hồn mình để nhận ra rằng mỗi thử thách là cơ hội để học hỏi và trưởng thành. Chúa không gửi những đau khổ đến để làm ta gục ngã, mà để giúp ta nhìn thấy sự thật – rằng hạnh phúc không nằm ở việc né tránh thập giá, mà là ở sự trung thành vác thập giá với niềm tin rằng Thiên Chúa luôn đồng hành.

Trong các sách Tin Mừng, chúng ta thấy Chúa Giêsu luôn dạy các môn đệ quan sát tâm hồn mình. Khi các môn đệ tranh cãi về việc ai là người lớn nhất trong Nước Trời, Ngài không quở trách, mà nhẹ nhàng chỉ ra bản chất của lòng kiêu ngạo, dạy họ rằng người lớn nhất là người biết hạ mình như một đứa trẻ (Mt 18,4). Đây không phải là lời dạy để tìm kiếm cảm giác hạnh phúc, mà là lời kêu gọi để học biết sự thật: hạnh phúc đích thực chỉ đến khi ta từ bỏ sự chấp chặt vào chính mình.

Đức tin mời gọi chúng ta không tìm kiếm sự yên ổn hay hạnh phúc nhất thời, mà là ánh sáng của sự thật và trí tuệ. Khi ta bước vào cầu nguyện, đó không phải là để đạt được một trạng thái an tĩnh hay để cảm thấy tốt hơn. Cầu nguyện là để ta mở lòng mình ra với Thiên Chúa, để lắng nghe và để nhận biết Ngài. Những cảm giác dễ chịu có thể đến, nhưng đó không phải là mục đích của cầu nguyện. Điều quan trọng hơn là ta học biết cách buông bỏ những mong cầu cá nhân, để ý muốn của Chúa được thực hiện trong cuộc đời mình.

Trí tuệ đích thực trong đức tin là sự nhận biết rằng hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hoa trái của một đời sống hiệp nhất với Thiên Chúa. Khi ta đặt Chúa làm trung tâm, khi ta không tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình mà là sự thật và ý nghĩa của đời sống, thì hạnh phúc ấy – sự bình an của Chúa – sẽ đến cách tự nhiên, sâu sắc và bền vững hơn bất cứ điều gì thế gian có thể ban tặng.

Vì vậy, thay vì tìm kiếm hạnh phúc, hãy tìm kiếm trí tuệ – ánh sáng soi chiếu tâm hồn và dẫn ta đến gần Chúa hơn. Hãy cầu nguyện không phải để đổi thay hoàn cảnh, mà để Chúa đổi thay chính ta. Và hãy nhớ rằng, Thiên Chúa không chỉ ban cho ta những gì ta muốn, mà là những gì ta cần, để ta trưởng thành trong đức tin và trở nên người mà Ngài mong muốn. Bởi cuối cùng, sự thật – không phải hạnh phúc – mới là điều sẽ giải phóng ta. (Ga 8,32).

Bản dịch của Duc Trung Vu, C.Ss.R
(Gió Nam được ủy quyền để đăng các bài dịch của tác giả)

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x